Cuộc tấn công đầu tiên xảy ra vào mùa hè năm 1764, khi một người phụ nữ tên Marie Jeanne Valet bị rượt đuổi bởi một sinh vật "giống chó sói, nhưng không phải chó sói". Tuy nhiên, những con bò trong đàn đã bảo vệ bà bằng cách đuổi ngược lại quái thú. Vài tuần sau, con vật giết nạn nhân đầu tiên là cô bé chăn cừu 14 tuổi tên Jeanne Boulet.
Sự sợ hãi bao trùm cộng đồng dân cư và nhà chức trách địa phương quyết định hành động. Hàng nghìn người đàn ông tình nguyện săn giết con vật. Phần thưởng cho việc giết được quái thú bằng tiền lương làm việc một năm của công nhân.
Tháng 9 năm 1765, thợ săn François Antoine giết một con sói xám lớn có kích thước khổng lồ, cao 76 cm, dài 170 cm và nặng 60 kg. Một số người sống sót được gọi đến để nhận dạng cái xác. Họ lập tức nhận ra những vết sẹo trên mình nó do những nạn nhân gây ra trong lúc tự vệ. Có vẻ như cuối cùng quái thú vùng Gévaudan đã bị chế ngự. Xác con chó sói được nhồi bông và đưa tới tòa án hoàng gia ở Versailles.
Tuy nhiên, chỉ hai tháng sau, các cuộc tấn công bắt đầu xuất hiện trở lại. Lần này, con quái vật dường như hành động khác biệt. Trước đó, sinh vật này có vẻ sợ gia súc. Lần này, nó không hề tỏ ra sợ hãi. Số vụ tấn công tiếp diễn trong 18 tháng sau đó, với 30 - 35 nạn nhân bị giết chết.
Không có sự hỗ trợ của nhà vua, người dân địa phương phải tự giải quyết vấn đề và tổ chức đi săn. Cuối cùng, vào ngày 19/6/1767, một thợ săn trong vùng tên Jean Chastel giết con sói lớn thứ hai. Người dân mổ bụng nó và tìm thấy xác nạn nhân cuối cùng. Cái chết của con thú kết thúc chuỗi vụ tấn công.
Danh tính của quái thú vùng Gévaudan tiếp tục gây tranh cãi. Mô tả về quái thú ở các tờ báo thời đó phù hợp với sư tử, linh cẩu sọc hoặc thậm chí loài động vật săn mồi tiền sử đã tuyệt chủng tên Hyaenodon. Tuy nhiên, giới nghiên cứu phần lớn cho rằng các vụ tấn công do một con hoặc một đàn chó sói gây ra.